Vy đi ra khỏi những mỏm đá thì cũng thấy xa xa có bóng người. Người này nhìn thấy Vy thì cũng quay đầu chầm chậm bước. Vy biết rõ ràng người ấy là ai, cũng biết rằng người vừa cho mình tơi tả là người nào, dù lúc mây mưa cô gần như không mở mắt. Người kia chắc cũng hiểu rõ ràng những điều khó xử nên tạm thời ông ta chọn giữ khoảng cách tách nhau ra.
Vy về đến phòng thì chạy ngay vào phòng tắm, cô xối nước ồ ạt để trôi đi bùn, cát trên người cũng để cho đầu óc hoàn toàn tỉnh táo. Cô dù có lắc đầu bao nhiêu lần muốn quên, nhưng tinh trùng rỉ rả từ trong âm hộ lại nhắc cho cô nhớ lại mình đã làm gì. Vy ngồi thừ ra trong nhà tắm, để mặc dòng nước chảy tràn khắp trên thân, cô phản bội anh là thật nhưng sung sướng đến tận chín tầng trời hôm nay cũng là thật. Giằng xé tâm can khiến cô bật khóc, cô trách mình thậm tệ cũng xác định đây chỉ là tai nạn, quyết tâm bù đắp cho Khánh thật nhiều về sau.
Còn chưa hết kỳ nghỉ nên mấy ngày này Vy phải tỏ ra bình thường nhưng cũng không tiếp xúc gần với lão. Gã cũng ăn ý mà phối hợp khi cũng không chủ động hoặc bắt ép nàng gặp mặt.
Hôm nay là lần tắm biển đầu tiên của Vy khi ở nơi này. Cô không mặc bộ đồ bơi gợi cảm đã chuẩn bị mà lại mua một bộ kín đáo hơn nhiều, cô cũng quấn thêm trên người một tấm khăn mỏng để che bớt đi những đường cong. Thế nhưng dù là vậy vẻ đẹp và sự hấp dẫn của cô vẫn không thể che lấp.
Da trắng, mặt xinh, thân hình cân đối Vy nổi bật như bóng đèn giữa bãi biển, muôn vàn ánh mắt đổ dồn về phía cô, đặc biệt là đàn ông, khiến cô vô cùng không thoải mái. Cô xuống dưới nước dấu mình thì các ông cũng cố tình bơi vòng vòng xung quanh, có ông quá đáng hơn khi lặn hẳn xuống nước để tăm tia vùng nhạy cảm. Thế là cô lại phải ngoi lên bờ nằm tắm nắng trên ghế dài. Thế nhưng phiền phức vẫn bám theo dai dẳng, không ít chàng lại lảng vảng đến làm quen. Bình thường có lẽ Vy sẽ nhẹ nhàng tiếp chuyện một vài câu nhưng hiện tại đang rối bời cô lạnh lùng từ chối thẳng.
Bãi biển không còn thích hợp để cô dạo chơi, cô đành về lại phòng mà ôm điện thoại gọi cho Khánh. Nghe anh nói ngày nào cũng đến đêm mới nghỉ, ăn uống chẳng ra sao mà cô thương anh quá. Đã thế lúc nói chuyện anh lại tỏ ra hết sức cưng chiều hỏi cô có thấy vui vẻ hay không, còn dặn dò cô cứ tiêu tiền thoải mái hết anh gửi ra cho. Yêu thương của anh càng nhiều, khiến cô lại càng áy náy, cô quyết định tìm gặp ông ta xin về trước vài ngày.
Thuận mấy hôm nay cứ như người trúng số, anh ta cười nói liên miên, có khi còn nói đùa bỗ bã với những nhân viên khác, điều này rất ít khi xảy ra trước giờ. Hiện tại cũng vậy, hắn cũng đang rất vui khi công ty vừa gọi ra muốn hắn về đại diện để làm việc với một đối tác Châu Âu.
Như thế đang chứng tỏ tập đoàn đã bắt đầu chuyển giao cho hắn nắm nhiều trọng trách hơn. Nếu những trọng trách được giao này hắn hoàn thành xinh đẹp thì chắc chẳng bao lâu thư bổ nhiệm sẽ nằm trên bàn hắn mà thôi. Thuận đang vui tươi huýt sáo đi về phòng lấy đồ thì thấy Vy tiến đến. Nhìn thấy em hắn bất giác lại lâng lâng, cảm giác tiêu hồn trên bờ cát lại hiện lên khiến tay hắn nhét vội vào trong túi quần.
Vy đến gần thì vào thẳng vấn đề.
– Sếp ạ, em đang muốn xin phép cho em về trước mấy ngày, nhà em có việc đột xuất muốn em về.
– Được thôi, ngoài này còn việc gì nữa thì em bàn giao xong đi, rồi bay luôn cùng chuyến với anh. Giờ đưa anh số cccd để anh đặt thêm vé.
Vy bất ngờ vì lão chấp thuận quá dễ dàng, càng bất ngờ hơn khi ông ta bay về cùng một chuyến, cô định từ chối nhưng nghĩ rằng chỉ là bay chung cũng chẳng sao nên gật đầu.
Mọi việc chẳng còn nhiều nên tầm nửa tiếng sau Vy đã xách vali đứng tại sân bay. Thuận cũng đến chỉ sau em ít phút, code vé đã được gửi trực tiếp đến máy em, đến khi check in em mới biết được mình bay hạng thương gia.
Vy được đón tiếp nồng nhiệt trong phòng chờ dành cho khách VIP, tiếp viên hỏi han cô về mọi thứ, mang ra cho cô cả đồ ăn nhẹ theo yêu cầu. Lại một lần nữa cô được được trải nghiệm cảm giác của người giàu. Cô ngước nhìn Thuận làm ra vẻ cảm ơn, Thuận chỉ gật nhẹ đầu không coi việc này là to tát.
– Em ăn chút gì trước nhé, chứ bay về đến nơi cũng phải gần 7h, sợ sẽ đói đấy.
– Vâng, sếp cứ để kệ em, em đang muốn ăn tối cùng người yêu.
Vy nói xa cách để hắn đừng lại gần mình, đấy như là một thái độ rõ ràng của cô về chuyện hôm trước. Thuận cũng thuận theo chứ không hề làm gì miễn cưỡng cho em, Vy thấy vậy thì đồng tình, nhưng tận sâu cô cảm thấy có chút thất lạc.
Vy đã đi máy bay vài lần trước đây nhưng ngồi hạng thương gia đây mới chỉ là lần đầu. Khoang này không quá nhiều chỗ ngồi, mà ghế ở đây rất thoải mái nếu muốn có thể nằm. Vy và sếp mình được sắp vào 2 chiếc ghế liền nhau được ngăn cách một bảng điều khiến, cũng là tay ghế rất dày. Cả khu vực hai hàng ghế chẳng có thêm khách nào khác cả, không gian yên tĩnh như này thoải mái để mà nghỉ ngơi.
Vé của Vy và Thuận không đăng ký kèm suất ăn vì vậy cô định ngủ liền một mạch đến khi đáp xuống. Vừa vào đến chỗ của mình Vy đã nhờ nhân viên chỉnh giường đến gần 180 độ rồi chuẩn bị ngủ, bên này Thuận ngồi bình thường và cầm tờ báo lên đọc.
Thực ra Vy chỉ vờ như đang ngủ để tránh tiếp xúc nhiều với ông ta, Thuận như hiểu điều này nên hắn cũng không chủ động mà bắt chuyện. Cả hai cứ im lìm như vậy đến khi máy bay đã ổn định có một cô tiếp viên đến bắt chuyện với Thuận tận nơi.
– Em chào anh Thuận, lâu rồi anh mới lại bay hãng em, lần này anh có hài lòng không ạ.
Đây là thủ tục thăm hỏi bình thường dành cho khách hạng thương gia, cô tiếp viên đến hỏi với thái độ tươi cười lại còn rất xinh.
– Ừ, anh chào em. Anh mới về lại Việt Nam công việc cũng chưa cần bay đi nhiều nếu không sẽ gặp các em liên tục. Anh thấy dịch vụ rất ok, các em dạo này cũng xinh hơn rất nhiều.
– Ôi, em cảm ơn anh ạ, nếu anh thấy trải nghiệm hài lòng vậy hãy thường xuyên bay ủng hộ cho bên em nhé, có yêu cầu gì anh có thể nói ra bọn em sẽ cố gắng đáp ứng hết ạ.
– Ồ, tất nhiên anh sẽ ủng hộ rồi, cũng chẳng cần thêm yêu cầu gì đâu, chỉ cần anh bay mấy người đẹp cười nhiều với anh lên là được.
Câu chuyện giả lả bên kia vậy mà làm Vy bên này khó chịu, em âm thầm mắng sếp mình trong bụng.
– “Cái miệng ngọt, tùy tiện gặp người nào cũng khen, ai cũng anh anh em em như thể quen biết lắm không bằng”.
Cô hờn dỗi trở mình quay lưng rồi chùm chăn kín lên mặt. Thuận thấy mà chỉ lẳng lặng cười, kẻ lão làng như gã dễ dàng nắm bắt các nàng đang nghĩ ra sao.
Khi cô tiếp viên rời đi nơi đây cũng trở lại im lìm, chỉ thỉnh thoảng còn nghe tiếng Thuận lật trang báo. Lúc Vy đang cố nằm im không nói gì thì bên kia có một bàn tay đưa lại. Bàn tay vừa đặt lên lưng làm cho em giật bắn, Thuận lại nói với cô bằng cái giọng rất nhẹ nhàng.
– Vy mệt sao em, hay đêm qua lại mất ngủ? Ngủ giờ này tí nữa anh sợ em sẽ càng mệt thêm em ạ.
Vy vẫn nằm lặng lẽ không trả lời, Thuận vẫn không chịu bỏ cuộc anh ta vẫn thủ thỉ không ngừng.
– Anh biết anh là cái loại khốn nạn chẳng ra gì. Em có muốn mắng muốn trách gì thì cứ trút thẳng lên anh đây chứ đừng lặng im như vậy.
Vừa nói tay hắn lại còn xoa xoa trên vai cô qua lớp chăn mỏng. Vy lúc này quả thực cũng bị ông ta tác động, thú thực thì lỗi chẳng phải của riêng ai. Thấy ông tự nhận mình khốn nạn cô cũng có chút chạnh lòng, vì vậy cô kéo chăn nhìn ông ta rồi nói.
– Thôi anh đừng tự trách mình như thế, chuyện đã qua rồi, lỗi cũng chẳng phải của riêng anh. Em đã không đủ quyết tâm thế nên mọi chuyện mới đi xa đến mức đấy, em mong anh và em sẽ không còn mắc lại sai lầm như vậy nữa.
– Với anh đấy không phải sai lầm mà là một ân huệ, khi thấy em được thăng hoa và thỏa mãn như vậy anh đã rất tự hào. Bất cứ nỗi buồn, sự khó chịu nào của Vy anh đều mong mình có thể giúp em xóa bỏ.
Nghe những lời tha thiết như vậy, mấy ai không xiêu lòng, Vy cũng có chút hơi rung động, em nhìn anh ta buồn như vậy thì an ủi mấy câu.
– Anh đừng như thế nữa càng làm anh em mình khó xử mà thôi. Anh giỏi giang và thành đạt lại đi nhiều hiểu rộng, chắc chắn sẽ có người yêu thương. Em cũng vậy, Khánh rất tốt với em và em cũng rất yêu anh ấy, em không muốn có lỗi với người yêu em thêm nữa.
– Anh đâu bắt em phải làm gì có lỗi với người yêu chứ, anh chỉ mong rằng Vy sẽ sống thật vui và hạnh phúc. Bất cứ khi nào thấy khó khăn hãy tìm đến anh mà chia sẻ, anh sẽ giúp đỡ em hết mình cả trong công việc đến cuộc sống hàng ngày.
Nghe anh ta nói mấy lời này Vy thật sự cảm động, bất giác trong lòng cô thấy anh ta thật gần gũi. Chuyện hôm qua khiến cô thấy tội lỗi và nặng nề thì bây giờ đã nhẹ nhàng không ít.
Cảm nhận được ánh mắt Vy nhìn tới rất nhu hòa, Thuận lại lợi dụng nắm lấy tay em, xoa nhẹ. Vy định rút ra nhưng thấy ánh mắt anh ta chân thành như vậy thì không lỡ.
– Anh Thuận, anh đừng như vậy, anh như thế, mai này mình sao làm việc cùng nhau được, hay anh muốn em phải xin sang bộ phận khác làm ạ.
– Ôi đừng, giờ mỗi ngày không nhìn thấy em là anh khó chịu, em mà đi rồi anh biết phải làm sao, rồi mọi người trong công ty lại thi nhau bàn ra tán vào nữa.
Vy chỉ nói vậy thôi chứ cô cũng chẳng lỡ rời xa vị trí bây giờ, công việc này đã đem lại cho cô địa vị cao và thật nhiều hậu đãi. Tay cô vẫn còn đang đeo đồng hồ lão ta tặng, trên cổ là dây chuyền và tiền trong tài khoản ngân hàng cũng toàn là của bạn lão đưa. Chỉ cần quan hệ hai người được làm rõ cô vẫn làm việc này chứ sao phải đi đâu.
Nãy giờ nói chuyện Thuận đã lợi dụng tiến sát lại bên Vy, người lão đã gần như nằm lên bảng điều khiển ở giữa. Bất ngờ hơi thở hắn dần trở nên nặng nhọc, bàn tay đang cầm tay Vy cũng hơi siết lại. Vy nhìn sang thì thấy đôi mắt lão đang nhìn mình chằm chặp, Vy đang định hỏi thì lão đã tự trả lời.
– Vy ơi em đẹp quá, càng ngắm càng không biết chán. Hôm qua như thế mà cũng chẳng ngắm em được chút nào, sao mà tiếc quá.
Thông tin truyện | |
---|---|
Tên truyện | Hành trình nữ thần hóa điếm |
Tác giả | Lituchi |
Thể loại | Truyện sex dài tập |
Phân loại | Đụ cave, Truyện bóp vú, Truyện sex phá trinh |
Tình trạng | Update Phần 36 |
Ngày cập nhật | 27/03/2025 01:24 (GMT+7) |